Cô Học Sinh Bá Đạo Của Thế Giới Ngầm

  -  
Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tốiFont chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArialChiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200%Kích Cỡ Chữ:-Chọn-Mặc định(22)161820222426283032343638


Bạn đang xem: Cô học sinh bá đạo của thế giới ngầm

Buổi sáng trời mát mẻ,Thanh Băng mặc một bộ đồ khá đơn giản,áo thun tay ngắn và quần thun.Cô đi đến công viên để ‘học’ tập Đài Phong.Sau khi thi sẽ được nghỉ 2 tuần để giáo viên chấm bài,cái khác nhau giữa học sinh và giáo viên là học sinh mệt trước khi thi còn giáo viên mệt sau khi thi.Đài Phong mặc một chiếc áo sơ mi sẫm màu và quần tây,anh đang ngồi trên một chiếc ghế đá để ăn sáng.Thanh Băng không nói lời nào đến ngồi chúng,cô thấy kế bên Đài Phong còn có một phần ăn cô không nói lời nào cầm lấy ăn rất thoải mái.Đài Phong bị sự thoải mái tự nhiên của cô làm cho bật cười. Cô gái này,cũng không hỏi mà đã biết anh mua phần sáng cho cô.Nhìn lại trang phục trên người Thanh Băng, cô ăn mặt đơn giản không màu mè kiểu cách như những cô gái khác,gương mặt không trang điểm nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp tuyệt mỹ nhưng quá băng lãnh.Đài Phong chưa từng nghiêm túc đánh giá con gái bao giờ. Đối với anh con gái chỉ là động vật giả tạo,thường dùng những kiểu cách để che đi bản tính thật sự của mình.Nhưng bây giờ anh tin…anh lầm rồi.Ăn xong Thanh Băng đứng lên nhìn Đài Phong: “ Đánh.”Đài Phong ngạc nhiên: “đánh gì?”“Tôi với anh đánh.”-Thanh Băng giải thích.Đài Phong nhíu mày: “tôi chưa từng đánh con gái.”“Đừng giở chính nhân quân tử ở đây với tôi. Nhanh”-Thanh Băng nhíu mày. Đài Phong lại bị Thanh Băng làm cho bật cười,gì thế này? Lần đầu tiên anh thấy một có gái yêu cầu con trai không ‘chính nhân quân tử’ với mình.“Ngưng cười lại.”-Thanh Băng nhíu mày nhìn Đài Phong. Không hiểu sao cô ghét cái nụ cười này,rất ghét…bởi vì nó làm cô phân tâm. Đài Phong thường ngày trầm tính là thế,quá lạnh lùng thì sẽ có 1 mặt khác trái ngược hoàn toàn. Khi anh cười thì chắc chắn đủ hớp hồn chúng sinh.Đài Phong ngừng cười, đứng lên chuẩn bị.Anh cũng vốn muốn thử xem sức của cô như thế nào.Cô gái này không hề tầm thường.“Cô ra tay trước đi.”-Đài Phong nói.Thanh Băng trả lời vô cùng cao ngạo: “Trước giờ tôi chưa từng ra tay trước.”Đài Phong vốn có ý nhường nhưng bị Thanh Băng cao ngạo thẳng thừng từ chối.

Xem thêm: Hướng Dẫn 11 Cách Thả Thính Là Gì ? Thính Là Gì



Xem thêm: Chó Poodle An Gì - Chó Poodle Biếng Ăn Nên Và Không Nên Ăn Gì

Hazz anh đành phải không làm chính nhân quân tử 1 lần vậy.Đài Phong xuất chiêu rất nhanh và dùng lực rất mạnh đánh về phía Thanh Băng.Thanh Băng biết,sức lực nam nữ luôn có khác biệt nên cô không thể dùng sức mà chỉ có thể dùng trí,Thanh Băng nhanh chóng di chuyển người né đòn tấn công của Đài Phong,định nhân lúc anh không chú ý mà đánh và huyệt đạo tại cột sống lưng của anh,nếu đánh vào chỗ đó anh không ngất cũng bị đau đớn liên tục 1 ngày 1 đêm.Nhưng cô không ngờ những dự định trong đầu cô đã bị con người trước mắt nhìn thấu từ lâu. Đài Phong tránh né chiêu hiểm của Thanh băng khiến cô nàng ngạc nhiên không biết làm gì thì thoáng chốc từ phía sau,Đài Phong đã giữ chặt cổ Thanh Băng.Đài Phong nhếch miệng: “Sức lực không tồi,trí tuệ không thiếu chỉ tiếc là sử dụng không đúng người.”Đài Phong buông Thanh Băng ra thản nhiên quay lưng đi đến ghế đá nhưng…“A.”- Đài Phong kêu lên thảm thiết sau đó ngã xuống đấtThanh Băng đứng nhìn Đài Phong ngã dưới đất cô hài lòng nhếch miệng trêu chọc: “Khinh địch quá cũng không tốt.”Đài Phong bị Thanh Băng đánh vào lưng khiến anh đau đến không nói chuyện nổi,cũng không đứng lên nổi.Sắc mặt anh cũng vì đau mà tái nhợt.Thanh Băng nhìn thấy Đài Phong có vẻ không ổn nên dùng chân khiều khiều anh: “Nè,đừng có mà giả chết với tôi.” Thanh Băng rõ ràng không dùng nhiều lực cho lắm làm sao có thể khiến một người cao lớn như Đài Phong đau đớn đến thế. Thôi chết rồi vừa rồi hình như cô đã điểm trúng huyệt khí hải du năm tại mỏm gai đốt sống eo lưng thứ 3, ngang ra 2 bên 4cm.Khi bị điểm trúng sẽ đập vào quả thân gây cản trở máu lưu thông và phá khí. Trời đất,tuy không phải tử nguyệt nhưng sẽ đau đớn vô cùng.Thanh Băng vội vàng đỡ Đài Phong dậy,cô còn chưa học được cái chiêu thức của Đài Phong không thể để anh ta chết.Thanh Băng vội vàng giải huyệt đạo cho Đài Phong.Sau khi huyệt đạo được giải,1 lúc lâu Đài phong lên tiếng: “Cô đánh lén thật không có nghĩa khí.”Thanh Băng ngẩn người,đây là lần đầu tiên trong đời cô bị người ta nói là không có nghĩa khí.Trước kia anh em gặp nạn cô luôn xả thân cứu giúp bây giờ lại bị người đàn ông này mắng là không có nghĩa khí…“Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh,đừng nên khinh địch càng không nên khinh thường tôi.”-Thanh Băng nói.“Nếu vậy tôi sẽ không dạy cho cô bất cứ thứ gì.”-Đài Phong nói.“Anh dám nuốt lời?”-1 câu hỏi được hỏi với ngữ khí giống như kiểu: thử nói dám thử xem,tôi sẽ giết chết anh.“Thì sao? Chưa dạy mà cô đã hại tôi thành ra thế này,nếu dạy cho cô….chắc chắn cô sẽ đi hại thế gian”- Đài Phong nói.‘Đi hại thế gian?’. Từ khi nào thì Thanh Băng học võ để ‘đi hại thế gian’,mục đích khi học võ của cô là có thể mạnh hơn,trả thù cho cha và ông nội và lãnh đạo Thiên Long Bang thật tốt bây giờ con người này dám nói cô học võ để đi hại thế gian??Vốn dĩ Thanh Băng muốn đánh với Đài Phong và vì muốn thử nghiệm sức lực của Đài Phong tới đâu ai ngờ….chỉ 1 phút nông nổi cô lại bị người khác xem là người không có nghĩa khí còn bị nghi ngờ là đi học võ để….hại thế gian.Trịnh Thanh Băng đúng là,khóc không được mà cười cũng không xong mà.“Xin lỗi,tôi lỡ tay.”-Thanh Băng khó khăn mở miệng,kì thực đây là lần đầu tiên ô nói lời xin lỗi nên thấy không quen miệng…“Tôi cũng không chấp nhặt.Đại nhân thường không bắt lỗi tiểu nhân mà”-Đài Phong xua tay.“Anh nói cái gì?”-Giọng Thanh Băng lạnh hẳn đi. ‘Tiểu nhân?’ cái con ngườinày mắng cô không có nghĩa khí rồi nói cô hại thế gian cô bỏ qua giờ lại nói cô là tiểu nhân. Ông trời có phải thấy đã lâu rồi cô không giết người nên muốn ‘khích’ cô phải không?“Không có gì”-Đài Phong nhún vai.“Rõ ràng anh mới nói”-Thanh Băng nói lại, vừa nói 2 người vừa đi ra xe.“Tôi nói gì.”-Đài Phong nhướng mi.“Anh…Thôi bỏ đi,tôi là đại nhân không bắt lỗi tiểu nhân.”-Thanh Băng xua tay.Bị cô dùng câu của mình đánh ngược lại mình Đài Phong đứng lại nhìn cô: “Cô nói cái gì?”“Không có gì?”-Thanh Băng nói.“Rõ ràng cô mới nói.”“Tôi nói gì?”“Cô….”……Cứ như thế, 2 người anh một câu tôi một câu.